có quấy rầy cô nữa. 
Tình hình càng thêm tồi tệ hơn vì những buổi học chống giám ngục Azkaban của Harry không diễn ra suôn sẻ hoàn toàn như nó trông mong. Sau nhiều buổi học, Harry giờ đã có thể tạo ra một cái bóng trắng bạc lờ mờ mỗi khi Ông Kẹ - giám ngục Azkaban tiến đến gần nó, nhưng vị thần Hộ mệnh của nó còn quá mong manh không đủ sức xua đuổi tên giám ngục đi. Tất cả những gì mà vị thần Hộ mệnh này làm được là lờ lững như một đám mây bảng lảng, làm cạn kiệt năng lực của Harry khi nó cố chiến đấu để giữ cho vị thần Hộ mệnh ở lại đó. Harry cảm thấy giận dữ với chính mình, và cảm thấy có lỗi vì vẫn còn âm thầm khao khát được nghe lại tiếng nói của ba má nó. 
Đến buổi tập tuần thứ tư, giáo sư Lupin nói một cách nghiêm khắc: 
-- Con tự đòi hỏi ở con nhiều quá đấy. Đối với một phù thủy mười ba tuổi thì gọi lên được, thậm chí chỉ lờ mờ, một vị thần Hộ mệnh cũng được kể là thành tích lớn rồi. Bây giờ con đâu còn ngất xỉu nữa, đúng không? 
Harry chán nản nói: 
-- Con tưởng một thần Hộ mệnh sẽ... đuổi bọn giám ngục Azkaban đi hay là làm gì đó... làm cho chúng biến mất... 
Giáo sư Lupin nói: 
-- Một thần Hộ mệnh chân chính mới làm được điều đó. Nhưng mà con cũng đã tiến bộ và đạt được rất nhiều chỉ trong một thời gian ngắn rồi mà. Nếu lũ giám ngục Azkaban lại xuất hiện trong trận đấu Quidditch sắp tới của con thì chắc chắn con đã đủ sức để có thể khống chế không cho chúng lại gần, trong một thời gian khá lâu, đủ để con đáp xuống mặt đất an toàn. 
Harry hỏi: 
-- Thầy nói nếu mà chúng kéo đến nhiều thì càng khó khăn hơn à? 
Thầy Lupin mỉm cười: 
-- Thầy hoàn toàn tin tưởng ở con. Đây, con đáng được uống một ly. Món này mua từ tiệm Ba Cây Chổi Thần, chắc trước giờ con chưa từng được nếm thử đâu... 
Thầy lấy từ cặp của thầy ra hai cái chai. Harry vuột miệng nói mà không kịp suy nghĩ: 
-- Bia bơ! Dạ, con khoái món đó lắm! 
Thầy Lupin nhướn một bên chân mày lên. Harry mau miệng nói dối: 
-- Ơ... Ron với Hermione từng đem từ Hogsmeade về cho con một chút cái đó. 
Thầy Lupin nói "Thầy hiểu", mặc dù thầy vẫn nhìn Harry với một thoáng nghi ngờ. 
-- Nào, chúng ta hãy uống mừng Gryffindor chiến thắng Ravenclaw! 
Nhưng thầy vội nói thêm: 
-- Vậy không hẳn là thầy đứng về một phe nào đâu nhá, vì là thầy giáo thì không được thiên vị... 
Hai người uống bia bơ trong im lặng cho đến khi Harry chợt nói ra cái điều nó đã thắc mắc một thời gian khá lâu: 
-- Dưới cái nón trùm đầu bịt kín mít của giám ngục Azkaban có cái gì vậy thầy? 
Giáo sư Lupin hạ chai bia xuống với vẻ trầm ngâm: 
-- Hừm... Chà, những người duy nhứt thực sự biết được lại là những người không còn trong tình trạng có thể nói cho chúng ta biết được nữa. Con hiểu không, những giám ngục Azkaban chỉ hạ thấp cái nón trùm đầu bịt kín mặt xuống khi muốn sử dụng đến vũ khí cuối cùng của chúng và cũng là vũ khí tồi tệ nhứt. 
-- Là cái gì hở thầy? 
Với một nụ cười méo xệch, thầy Lupin đáp: 
-- Người ta gọi đó là Cái Hôn của Giám Ngục Azkaban. Đó là điều mà bọn giám ngục Azkaban làm đối với những ai mà chúng muốn tiêu diệt đến tận cùng. Thầy cho là dưới lớp nón trùm đầu bịt kín mặt đó chắc là có một cái gì đó tương tự như miệng, bởi vì bọn giám ngục Azkaban gắn chặt mồm chúng vào miệng nạn nhân rồi hút cạn linh hồn của kẻ xấu số. 
Harry sặc ngay một ngụm bia bơ. 
-- Cái gì...? Họ giết...? 
Thầy Lupin vội nói: 
-- À, không. Còn tệ hơn giết chết rất nhiều. Con biết đó, một khi mà não và tim người ta vẫn hoạt động thì người ta có thể vẫn sống dù không có linh hồn. Nhưng người ta sẽ không còn có ý thức về chính mình nữa, không còn ký ức... không còn gì hết. Không có cơ may hồi phục nào hết. Người ta chỉ tồn tại vậy thôi. Như một cái vỏ ốc rỗng. Và linh hồn người ta vĩnh viễn thất lạc, vĩnh viễn mất đi. 
Thầy Lupin uống thêm một ngụm bia bơ nữa rồi nói tiếp: 
-- Đó là số phận đang chờ đợi Sirius Black. Tờ Nhật báo Tiên tri vừa đăng tin sáng nay. Bộ Pháp thuật đã cho phép giám ngục Azkaban thực hiện điều đó một khi tìm bắt được Sirius Black. 
Ý tưởng về một người nào đó bị hút hết linh hồn qua cửa miệng khiến Harry ngồi sững sờ trong chốc lát. Nhưng rồi nó nghĩ đến Black. Nó đột ngột nói: 
-- Hắn xứng đáng bị như vậy. 
Thầy Lupin nhẹ nhàng hỏi: 
-- Con nghĩ như vậy à? Con có thực sự nghĩ là có kẻ xứng đáng bị như vậy không? 
Harry bướng bỉnh nói: 
-- Dạ, bởi vì... bởi vì những điều... 
Harry muốn kể cho thầy Lupin nghe câu chuyện về Black mà nó nghe lóm trong quán Ba Cây Chổi Thần - chuyện Black đã phản bội ba má nó. Nhưng mà làm vậy thì sẽ dẫn đến việc bại lộ chuyện nó trốn đi thăm làng Hogsmeade không có giấy phép, và Harry biết là thầy Lupin sẽ không có ấn tượng tốt lắm về chuyện đó. Cho nên nó uống cho xong chai bia bơ của mình, cảm ơn thầy Lupin, rồi rời khỏi phòng học Lịch sử Pháp thuật. 
Harry hơi hối tiếc nghĩ phải chi nó đừng hỏi xem dưới cái nón trùm đầu bịt kín mặt là cái gì. Câu trả lời thiệt là khủng khiếp, và nó bị hoang mang với những ý nghĩ khó chịu không biết người ta sẽ cảm thấy thế nào một khi đã bị hút hết linh hồn, đến nỗi nó đâm sầm cả vào giáo sư McGonagall ở giữa chừng cầu thang. 
-- Phải ngó chừng coi mình đang đi đâu chứ, Potter! 
-- Dạ, con xin lỗi cô... 
-- Cô vừa mới đi tìm con ở phòng sinh hoạt chung Gryffindor. À, nó đây... Các thầy cô đã kiểm tra mọi thứ mà thầy cô có thể nghĩ đến và thấy không có gì tỏ vẻ có vấn đề cả. Con có một người bạn rất tốt đó, Potter à. 
Hàm dưới của Harry xệ xuống. Giáo sư McGonagall đang đưa nó cây Tia Chớp, và cây chổi thần trông vẫn đẹp lộng lẫy như trước giờ. Harry nói giọng yếu ớt: 
-- Con có thể nhận nó lại à? Thiệt hả cô? 
Giáo sư McGonagall nói, thậm chí cô còn mỉm cười nữa: 
-- Thiệt mà. Cô dám nói là con sẽ cần đến nó để làm quen với nó trước trận đấu vào hôm thứ bảy, đúng không? Và Potter nè, hãy cố gắng mà thắng, nghe con! Nếu không thì chúng ta sẽ bị loại khỏi cuộc đua vì suốt tám năm liền không giành được cúp nào hết, đúng như thầy Snape đã tử tế nhắc khéo cô mới hồi tối hôm qua... 
Không thốt nên lời, Harry xách cây chổi trở lên cầu thang đi về phía tháp Gryffindor. Lúc quẹo ở góc tường, Harry thấy Ron đang lao về phía nó, miệng cười toét đến mang tai: 
-- Cổ đưa trả chổi cho bồ rồi phải không? Tuyệt cú mèo! Ê, nghe nè, mình còn được cỡi thử nó không? Ngày mai nha? 
Suốt cả tháng bây giờ lòng mới nghe nhẹ nhõm, Harry nói: 
-- Ừ... sao cũng được... Bồ biết gì không? Tụi mình nên làm hòa với Hermione đi... thiệt tình thì bạn ấy cũng chỉ muốn giúp... 
Ron nói: 
-- Ừ, cũng được thôi... bây giờ nó đang ở trong phòng sinh hoạt chung ấy... làm bài tập, để thay đổi không khí ấy mà. 
Hai đứa quẹo vô hành lang dẫn vào Tháp Gryffindor thì thấy Neville Longbottom đang nài nỉ ngài Cadogan. Ông Hiệp sĩ hình như không chịu cho Neville vô cửa. Neville ràn rụa nước mắt, òn ỉ: 
-- Con đã ghi ra để nhớ mà. Nhưng chắc là con làm rớt đâu mất rồi. 
Ngài Cadogan gầm lên: 
-- Chuyện nghe xạo quá sức! 
Vừa lúc ấy ngài Cadogan nhìn thấy Harry và Ron: 
-- Chào các kỵ binh nghĩa dũng hào hiệp của ta. Hãy mau lại đây tóm cổ thằng điên này nhốt vô cũi sắt, nó cứ nằng nặc đòi chui vô bên trong! 
-- Thôi đi mà! 
Ron nói khi nó và Harry đi tới bên Neville để cùng đứng thành một phe. Neville rầu rĩ nói với hai đứa nó: 
-- Mình làm mất mật khẩu rồi! Mình đã bảo ông ấy nói cho mình biết mật khẩu mà ổng sẽ xài trong tuần này, bởi vì ổng cứ thay đổi mật khẩu xoành xoạch, bây giờ mình không nhớ mình đã làm gì với mớ mật khẩu đó nữa. 
Harry nói với ngài Cadogan: 
-- Oddsbodikins 
Ngài Cadogan tỏ ra cực kỳ thất vọng và bất đắc dĩ đu mình tới trước để cho tụi nó chui vào phòng sinh hoạt chung. Chỉ một chớp mắt sau là khắp phòng vang lên tiếng rì rầm xuýt xoa khi mọi cái đầu cùng quay lại nhìn cây chổi thần trên tay Harry. Người ta xúm quanh Harry bày tỏ sự ngưỡng mộ cây Tia Chớp: 
-- Bồ kiếm ở đâu ra vậy Harry? 
-- Bồ cho mình mượn cỡi thử nha? 
-- Bồ cỡi nó lần nào chưa Harry? 
-- Phen này đội Ravenclaw đừng hòng có được cơ hội nào, tất cả tụi nó chỉ cỡi chổi Cleansweep 7 thôi mà. 
-- Mình có thể cầm nó một chút không Harry? 
Trong khoảng mười phút hay cỡ đó, cây Tia Chớp được chuyền tay chung quanh và được trầm trồ thưởng ngoạn từ mọi góc độ. Sau đó đám đông giải tán và Ron cùng Harry có thể nhìn thấy rõ Hermione là người duy nhứt đã không lao về phía tụi nó mà cứ cặm cụi làm bài, cẩn thận tránh nhìn vào mắt tụi nó. Cuối cùng, khi Harry và Ron đến gần cái bàn Hermione đang ngồi, cô bé ngước nhìn lên. 
Harry giơ cây chổi Tia Chớp lên nhe răng cười với Hermione: 
-- Mình nhận lại nó rồi nè! 
Ron nói thêm: 
-- Thấy hông, Hermione? Nó không bị bùa ếm ngải thư gì hết. 
Hermione nói: 
-- Ờ... Nhưng mà biết đâu nó có thể bị! Ý mình nói là, ít nhứt bây giờ bồ đã biết là nó an toàn. 
Harry nói: 
-- Ừ, đúng vậy. Thôi, có lẽ mình nên đem nó lên lầu cất đi... 
Ron hăng hái nói: 
-- Để mình đem cất cho. Đằng nào mình cũng đi cho con Scrabbers uống thuốc Bổ Chuột. 
Ron cầm lấy cây Tia Chớp và nâng nó lên như thể cây chổi làm bằng pha lê, rồi mang lên cầu thang dẫn về phòng ngủ của tụi con trai. 
Harry hỏi Hermione: 
-- Mình ngồi xuống đây được không? 
Hermione bê một đống giấy da ra khỏi một cái ghế, nói: 
-- Cũng được. 
Harry nhìn quanh cái bàn đầy nhóc sách vở, ngó từ bài luận văn Toán số dài thòng còn chưa ráo mực, tới bài luận văn môn Muggle học (đề: "Hãy giải thích tại sao dân Muggle cần điện") và rồi ngó tới bản dịch cổ ngữ Rune mà Hermione đang miệt mài làm. Harry hỏi Hermione: 
-- Làm sao mà bồ làm hết được ngần ấy thứ cơ chứ? 
Hermione nói: 
-- Ờ... Thì... bồ biết mà... siêng năng cần cù. 
Nhìn gần, Harry nhận thấy Hermione lộ vẻ mệt mỏi gần giống như vẻ mệt mỏi của thầy Lupin. Harry nhìn Hermione giở các quyển sách lên để tìm kiếm cuốn tự điển cổ ngữ Rune. Nó hỏi: 
-- Tại sao bồ không bỏ bớt đi vài môn? 
Hermione nói, có vẻ như bị xúc phạm: 
-- Mình không thể làm như vậy! 
Harry cầm lên một biểu đồ các con số trông hết sức phức tạp: 
-- Số học ngó thấy ghê quá. 
Hermione nhiệt thành nói: 
-- Không, không, nó tuyệt vời lắm chứ. Đó là môn học mình thích nhứt, 